Phim TÔI THẤY HOA VÀNG TRÊN CỎ XANH

Ngồi im trong gió nghe đêm rớt
Chợt thấy hoa vàng trên cỏ xanh

Phim “Tôi thấy Hoa vàng trên cỏ xanh” có phần hình ảnh rất đẹp, tone màu xanh mướt gợi cảm giác thanh bình, thần tiên. Thực tế, nơi đó là 1 xứ sở rất nghèo, đồng lúa xanh mướt đó, nhưng nhiều gia đình phải bỏ xứ lên thành phố kiếm sống. Mùa lũ nước ngập đến mái nhà, cả nhà chia nhau nồi cháo hoa lõng bõng cầm hơi, lỡ có bệnh hoạn ốm đau thì thật là vô phúc, có gì bán nấy lấy tiền lên tỉnh chạy chữa…ở xứ đó hầu như toàn là người nghèo.
Nghèo vật chất, nghèo cả tinh thần. Thật may mắn cho đứa trẻ nào có được niềm vui đọc sách, chìm đắm trong thế giới thần tiên kỳ ảo mà những truyện cổ tích, dân gian, thần thoại tạo ra.
Tường là 1 đứa bé mê sách, có lẽ vì vậy, nó có 1 tâm hồn đẹp đẽ, nhân hậu hơn người, chơi với nó thật vui vẻ vì nó hiểu biết, sảng khoái, và là người bạn, người đồng đội đáng tin cậy. Khi bị đau phải nằm liệt giường, niềm khát khao tự do cùng những giấc mơ cổ tích (nơi mà nó là chàng Hoàng tử bị lời nguyền phù thủy biến thành con cóc tía) đã tiếp sức cho Tường, khiến nó đủ sức bước ra ngoài, theo lối hoa vàng trên cỏ xanh để đến gặp công chúa, cùng lúc, công chúa nhỏ _ bé Nhi dường như cũng được phục hồi trí nhớ vốn đã ngưng đọng khi chứng kiến tai nạn nghề nghiệp của Mẹ.

Tuyến nhân vật phụ cũng là những câu chuyện ly kỳ, lãng mạn. Cặp đôi Đàn-Vinh bất chấp điều tiếng, dị nghị của dân làng, vẫn lén lút gặp nhau, yêu đương cuồng nhiệt. Cha con bé Nhi sống lủi thủi, cô độc trong bìa rừng, hóa ra từng có quá khứ vàng son, hạnh phúc. Họ là những cá thể khác biệt trong đám đông dân làng nhàn nhạt, sống mòn mỗi ngày trong cái đói nghèo, đầy thiên kiến, dốt nát. Họ khác biệt vì dám sống, dám yêu theo cách của mình, bởi họ có tâm hồn bay bổng, luôn khao khát, ước mơ. Vâng, và có lẽ những câu truyện cổ tích, dân gian chính là chất liệu quan trọng hun đúc nên những tâm hồn đẹp đẽ như vậy.

Kết phim, Thiều vô tình tìm thấy trang thơ mà cô bạn gái nhỏ cố tình đánh dấu, 2 câu thơ cậu từng chép tặng cô, nay đọc lại chắc hẳn cảm xúc mãnh liệt hơn bao giờ hết
“Nắng mưa là bệnh của trời
Tương tư là bệnh của tôi yêu nàng”
Tin rằng, thời khắc ấy, Thiều đã nhận ra vẻ đẹp của văn chương, niềm vui từ sách vở. Thật là một điều tốt lành, làng quê nghèo ấy, rồi đây sẽ có thêm 1 chàng trai tốt, biết yêu cái đẹp, biết sống nhân hậu!

Nhạc phim rất hay

(15/10/2015)

 

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *